Cô giáo Phan Thị Lan Hương – cô giáo trẻ vùng cao

Nắng chiều bản em bên sườn núi
Cô giáo về rộn vang tiếng trẻ thơ
Tung tăng bên sườn núi hát líu lo đùa trong nắng
Thêm yêu mái trường em đã quen
Có tiếng hát đàn em sớm chiều
Dịu dàng cô dắt tay dạy em múa ớ ơ, dạy em hát
Yêu mái trường yêu thầy cô,
Chúng em vui bên nhau xây cuộc đời,
Xây quê hương ngày mai sáng tươi.

      Khi hát bài hát “Cô giáo vùng cao” trong tâm trí tôi bỗng hiện lên hình dáng nhỏ nhắn, dịu dàng của Cô Phan Thị Lan Hương - Giáo viên trường Mầm non Bản Phùng, đã có 5 năm công tác trong nghề. Cô là một giáo viên trẻ nhiệt huyết yêu nghề, mến trẻ, hoạt bát, năng động, nhiệt tình, có năng lực chuyên môn tốt, hết lòng tận tụy với công việc, sống giản dị luôn hòa đồng với mọi người, nên được đồng nghiệp yêu quý, các cháu yêu mến và phụ huynh tin tưởng.

          Tuổi trẻ mỗi con người đều sống, học tập và không ngừng vươn lên. Nhưng không phải ai cũng làm được điều đó. Mỗi con người đều có cách sống và suy nghĩ riêng của mình. Nghề nào cũng là nghề cao quý, nhưng tôi muốn nói đến một nghề mà nhiều người nghĩ rằng con mình đến lớp chỉ đọc thơ và múa hát. Đó là nghề giáo viên – cô giáo mầm non.

Cô giáo Phan Thị Lan Hương sinh 12 ngày  8 tháng năm 1993, có hộ khẩu thường trú tại xã Khánh Yên Thượng- huyện Văn Bàn – Tỉnh Lào Cai. Năm 2013 cô tốt nghiệp tại trường Cao đẳng sư phạm Lào Cai. Tháng 1 năm 2014 cô làm hồ sơ xin đi dạy hợp đồng tại huyện Sa Pa.  Bằng sự nỗ lực của bản thân, đến tháng 9 năm 2015 cô vào ngành và được phân công về công tác tại trường Mầm non Bản Phùng.

Năm đầu mới vào ngành, với những kiến thức đã được học tập tại trường cao đẳng chỉ là những hành trang ban đầu giúp cô tiếp cận với giáo dục trẻ mầm non. Cô Hương không chỉ trau dồi kiến thức học tập của bản thân đã được học, mà cô còn học hỏi kinh nhiệm từ những đồng nghiệp, từ những người đi trước để chăm sóc nuôi dưỡng giáo dục trẻ tốt hơn, cô luôn nhiệt tình trong các hoạt động của nhà trường, của ngành và hoàn thành tốt mọi công việc được giao.

   Cô Hương tâm sự với các đồng nghiệp:  “ Mọi người ai cũng có suy nghĩ là giáo viên mầm non là nghề chịu rất nhiều áp lực. Thế nhưng đối với cô ấy lại nói, mỗi ngày được lên lớp thấy các em học tập, vui chơi và đặc biệt là nụ cười luôn nở trên môi các em nhỏ vùng cao là cô quên đi bao mệt mỏi trong công việc.

“ Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan” cô luôn động viên mình bằng các câu nói như vậy. Không chỉ có vậy cô còn nói “ Cô giáo như mẹ hiền”, cô luôn chăm sóc, yêu thương, dạy dỗ các cháu như chính con em của mình vậy.

  Nghề giáo viên mầm non là một nghề rất đặc biệt, là nghề mà không chỉ quan tâm, chăm sóc, dạy dỗ mà còn bằng cả tình thương yêu của con người. Trước hết là người giáo viên mầm non phải có lòng yêu nghề, mến trẻ, hết lòng vì công việc.

          Năm học 2019 – 2020 cô đã  xung phong lên điểm trường Toòng Dao – một điểm trường xa nhất của trường mầm non Bản Phùng. Điểm trường Toòng Dao là một điểm trường xa nhất, khó khăn của huyện Sa Pa. Tại đây chỉ có 12 hộ dân sinh sống, đường đi lại rất khó khăn.

Điểm trường cô đang công tác cách trung tâm xã khoảng 15km, đường đi lại rất khó khăn. Ngày chủ nhật cuối tuần thì mọi người được vui vẻ bên gia đình, nhưng đối với cô lại là ngày cô lại mang cái chữ lên với bản, lên với các em học sinh. Vơí những hôm trời nắng thì cô đi xe lên và gửi ở nhà dân rồi đi bộ lên trường. Những hôm thời tiết mưa, cô giáo Hương gửi xe ở thủy điện và đi bộ lên trường, chân đi ủng, trên vai đeo ba lô và tay cầm thức thêm một ít thức ăn.

Tại điểm trường xa này, một nơi mà chưa ai nghĩ đến đó là nơi không có điện, không có sóng điện thoại. Mỗi khi đến chiều các bậc phụ huynh đến đón con cô lại cảm thấy buồn, thấy nhớ gia đình của mình.  Khi màn đêm buông xuống, khác với những nới khác là có ánh điện sáng, thì nơi đây cô lại làm bạn với ngọn đèn dầu. Vì nơi cô đang công tác không có điện. Mỗi khi học sinh tan học về cô tranh thủ thời gian ít ỏi của buổi chiều để trồng rau. Buổi tối sau khi nấu cơm xong cô tranh thủ ra ngoài đầu làng – nơi có ít sóng điện thoại chập chờn để gọi về cho gia đình. Có những hôm cô nghe chồng nói là con ở nhà bị ốm thì cô về lại không ngủ được, cô nằm suy nghĩ không biết con ốm như thế nào, có sốt không, có ai cho uống thuốc chưa. Bao nhiêu khó khăn vất vả cô cũng cố gắng vượt qua.

Những chiều thứ sáu là cô lại chuẩn bị về nhà với gia đình sau những ngày làm việc vất vả. Có những ngày cuối tuần mưa cô lại đi bộ trên vai lại đeo ba lô, đường trơn có khi bị trượt chân cả người chị và ba lô lại dính bùn đất đỏ. Có tuần tôi đi về gặp mà người chị bị ngã dính toàn bùn đất mà tôi thấy chị là một tấm gương mà tôi cần học hỏi từ chị rất là nhiều.

Suốt năm năm làm nghề nuôi dạy trẻ, cô được trải qua nhiều lớp học, được trải nghiệm với các bé ở các độ tuổi khác nhau. Cô không ngừng học tập trau dồi kiến thức, học hỏi kinh nghiệm từ đồng nghiệp để vận dụng vào công tác nuôi dưỡng, chăm sóc và giáo dục trẻ, cô ân cần, tận tình trong công tác nuôi dưỡng, chăm sóc và giáo dục trẻ. Nhờ đó mà lớp do cô chủ nhiệm luôn đạt kết quả tốt. Tất cả các cháu đến lớp đều thích tham gia các hoạt động. Phát huy được tính tích cực, năng động và sáng tạo ở trẻ

Là một giáo viên trẻ nhiệt huyết, tận tụy với công việc cô Hương luôn hoàn thành tốt công việc được giao. Chị là một tấm gương sáng cho các thế hệ trẻ sau này học tập và noi theo.

                                                                                                                 Người viết bài: Cô giáo Hoàng Thị Nhẫn